

Content của chị đã chạm tới hàng chục nghìn người.
Em chỉ muốn giúp họ đi thêm một bước, từ chỗ lướt qua, tới chỗ bước vào.
Em mở kênh chị ra, định lướt vài bài rồi đi ngủ thôi.
Mà rồi em ngồi đọc lâu hơn em tính, gần hết 453 bài, từ những ngày đầu cho tới tận bây giờ.
Không phải vì mấy con số đâu chị.
Mà vì có một câu của chị làm em dừng lại thật lâu:
Em đọc xong, đặt điện thoại xuống, ngồi im trong đêm một lúc lâu. Tự nhiên thấy lòng mình chùng xuống.
Vì cái mệt mỏi đó em hiểu. Cái mệt mỏi mà mình cứ ôm khư khư trong lòng, chẳng dám nói ra với một ai.
Chị viết cho những người phụ nữ như vậy. Người lúc nào cũng nói mình ổn, trong khi bên trong đã rã rời từ lâu lắm rồi.
Và chị không bắt họ phải mạnh mẽ hơn. Chị cho họ một chỗ để được mệt mỏi, được yếu đuối, được tựa vào một chút, mà không thấy mình có lỗi.
Em đọc nhiều kênh rồi, mà ít người làm được điều đó như chị lắm.
Đọc kỹ rồi em mới hiểu: chị không chỉ bán liệu trình. Chị giúp người ta tìm đường quay về với chính mình. Một người phụ nữ kiệt sức vì làm vừa lòng cả thế giới, nhờ chị mà nhớ ra mình cũng xứng đáng được chăm sóc, được yêu thương.
"Cơ thể bạn nhớ tất cả" - với chị nó không phải một câu cho hay đâu. Nó là cả một cách chị nhìn thế giới này.
Nên em viết mấy dòng này, không phải để dạy chị làm content. Những gì chị làm tới giờ đã chạm đúng người rồi, tốt hơn chị nghĩ nhiều.
Em viết, là vì đọc xong em nhận ra một điều: content của chị chạm tới hàng chục nghìn người. Họ thả tim, lưu lại, rồi lướt đi mất. Gần như không một ai nhắn tin cho chị, hỏi về một buổi trị liệu. Và em tiếc chỗ đó lắm.
Một bài của chị tới mấy chục nghìn lượt thích, cả nghìn lượt lưu. Nhưng gần như không ai để lại một dòng bình luận, cũng chẳng mấy ai nhắn tin cho chị. Mà spa của chị thì nhận khách hoàn toàn qua tin nhắn. Nên đây là chỗ em xót nhất. Content chị chạm được rất nhiều người, cái đó chị làm tốt lắm rồi. Chỉ là người ta đọc xong, lại chưa có một cánh cửa nào đủ rõ để bước vào, ngay đúng lúc lòng họ còn đang rung động.
Em đọc cả lịch sử kênh chứ không chỉ mấy bài mới đâu chị. Reels của chị từng có bài chạm tới gần nửa triệu người, gấp năm lần bài ảnh nhiều like nhất. Rồi tháng 3 chị dừng hẳn. Em không vội khuyên chị quay lại làm liền đâu. Em muốn hỏi chị trước: chị dừng là vì muốn cho mình nhẹ bớt một chút, hay vì làm hoài thấy đuối, mà trong lòng thật ra vẫn còn muốn làm tiếp, chỉ là chưa tìm được cách nào nhẹ nhàng và trúng hơn lần trước?
Feed, nơi đông người nhất, thì lại không có giá, không có một lời chứng nào. Còn highlights, nơi vắng người hơn nhiều, lại đang giữ 40 lời cảm ơn của khách, hoá đơn thật, hình before/after Soul Eyes Awakening. Người mới lướt qua chị chỉ thấy một câu hay, rồi thôi. Họ chưa thấy lý do để tin chị, cũng chưa biết phải bắt đầu từ đâu. Chỗ này vá lại dễ nhất, mà cũng đáng nhất chị à.
Em không lấy lại bài cũ của chị đâu. Em viết hẳn một bài mới, một bài chị chưa đăng, mà em tin chị cũng đã sắp viết tới. Chị đọc thử, xem nó có giống tông giọng mình không.
Em viết bài này sau khi đọc trọn 453 bài của chị.
Em cố ý giữ đúng cách chị viết - nhịp câu xuống dòng, mấy từ quen như trượt khí, tần số, nghi thức, cách chị mở bài bằng một câu gọi tên nỗi đau.
Để chị thấy em không đè tông giọng của em lên thương hiệu chị.
Nếu mình làm cùng nhau, mỗi tuần chị sẽ có 4 đến 8 bài như vầy. Bài nào cũng đi qua một vòng kiểm tra tông giọng trước khi tới tay chị.
Em không nói suông đâu. Em làm thử hẳn 3 carousel hoàn chỉnh, visual bám sát đúng phong cách kênh chị đang đi hiện tại, theo 3 trụ nội dung đang kéo nhiều người nhất. Có kèm luôn caption. Chị bấm mũi tên để lướt từng slide, rê vào ảnh hoặc bấm vào là phóng to xem cho rõ. Còn để yên thì nó tự chạy, như một bài thật đang nằm trên feed.
3 bài trên mới là bản em tự làm thử, từ những gì em đọc được thôi.
Còn nếu đọc tới đây, đâu đó bên trong chị thấy giữa em với chị có một sự kết nối, dù chỉ nhỏ thôi, thì chị cứ nhắn cho em một câu, mình cùng trao đổi thêm ạ!
Và rồi, khi chúng ta đã xác nhận cùng song hành, mình sẽ đi qua một quy trình nhỏ như vầy:
Gần đây em để ý một chuyện nhỏ - hình như chị đã bắt đầu cho AI vào phụ việc rồi thì phải.
Em mừng, vì vậy là chị đang muốn đi nhanh hơn, muốn gọn lại cho đỡ cực một chút.
Em không chắc lắm đâu, nhưng em có cảm giác phần đầu ra chưa thật sự là thương hiệu chị đang theo đuổi. Kiểu visual chưa giữ được cái chất riêng của thương hiệu, bài ra chưa đều tay, kho hình với video hình như cũng chưa đủ đẹp để chị làm đều mà vẫn sang.
Nếu đúng là vậy thật, thì mình đâu cần làm lớn ngay. Em với chị bắt đầu từ đúng mấy chỗ đó trước cũng được:
Em tạo hình ảnh, video, tài nguyên sáng tạo đúng tinh thần và chất riêng của thương hiệu chị, theo số lượng chị cần. Chị có sẵn một kho để đăng dần, khỏi mỗi lần đăng lại loay hoay đi tìm.
Em xây cho chị một bộ quy trình, một trợ lý AI riêng, học đúng tông giọng và chất của thương hiệu. Để sau này đội của chị tự sản xuất content nhanh mà vẫn giữ đúng chất, không lệch giọng.
Chị có một offer, một khoá học hay một sự kiện? Em viết bản copy bán hàng cho offer đó, dựng thành landing page, rồi chạy thật từ A đến Z: set up live, gắn form và thanh toán, lên cả domain riêng cho chị.
Em đọc kỹ chị trước khi mở lời. Bản này không có một dòng nào viết sẵn theo khuôn. Mọi điều em viết đều lấy ra từ chính feed và highlights của chị, sau khi đọc hơn 400 bài viết.
Em giữ tông giọng của chị, không đè giọng mình lên. Em hiểu ngôn ngữ tần số chị đang dùng. Em viết sao cho người ta đọc lên vẫn nhận ra đó là chị, chứ không phải giọng của một agency xa lạ.
Em lo cả khúc "chạm" lẫn khúc "chốt". Một câu hay mà không có cánh cửa thì người ta đọc xong là đi. Em làm cả hai đầu: vừa chạm tới lòng người, vừa dẫn họ bước vào.
Em trân trọng chỗ đứng tiên phong của chị. Chị là người mở đường cho thuật giả kim ở Việt Nam. Em xây trên đúng cái chị đang có, không kéo chị về làm giống ai.
Không cần cam kết gì đâu chị. Chỉ là một buổi trò chuyện, để xem tông giọng và tần số của mình có hợp để đi đường dài cùng nhau không.
Nhắn cho em một câu, mình bắt đầu từ đó
Xem bài
Xem bài
Xem bài
Xem bài
Xem bài
Xem bài
Xem bài
Xem bài
Xem bài